28/10/13

TỪ HÀ NỘI ĐẾN SÀI GÒN 1954 1975

TỪ HÀ NỘI ĐẾN SÀI GÒN 1954 1975

LỮ TUẤN 

2201630150_aa91b2383f_o 
Tháng 6 năm 1954 đúng 50 năm về trước, là lúc mọi người trong vùng kiểm soát của chính phủ Quốc Gia ở Bắc Việt cực kỳ lo lắng và hoang mang sau khi cứ điểm Điện Biên Phủ thất thủ ngày 7 tháng 5 năm 1954. Nhiều tin đồn trái ngược càng làm cho mọi người thêm sợ hãi. Khoảng 20 tháng 6, tại Nam Định và các tỉnh phụ cận, có tin đồn được lan truyền nhanh chóng nói rằng quân đội Pháp và quân đội Quốc Gia sẽ rút khỏi Nam Định và các tỉnh phía Nam Hà Nội. Từ hôm ấy, hàng loạt doanh trại được tháo gỡ vội vàng, xe vận tải quân sự chở vật liệu nặng bắt đầu theo nhau từ Bùi Chu, Ninh Bình, Thái Bình đổ về Nam Định cùng các xe cộ từ Nam Định nối nhau đi Hà Nội. Kho đạn Nam Định cho phá hàng loạt đạn súng cối và đạn pháo binh ở vùng đất hoang phía tây thành phố.
Bộ Tư Lệnh Pháp và chính quyền Bảo Đại không hề lên tiếng về tình hình tại Bắc Việt. Bộ Chỉ Huy Pháp tại Nam Định vẫn tiếp tục công việc chuẩn bị cuộc diễn binh hùng hậu vào ngày quốc khánh Pháp, 14 tháng 7 năm 1954 mà họ đã loan báo trước. Vào lúc này, đã có tin đồn ông Ngô Đình Diệm sẽ về nước làm thủ tướng. Những truyền đơn đầu tiên ký tên Phong Trào Cách Mạng Quốc Gia ủng hộ ông Diệm xuất hiện lác đác ở Nam Định.
Ba ngày cuối cùng phi cơ quân sự lên xuống liên tiếp. Khi đã chuyên chở gần hết vật dụng và người, trạm hàng không quân sự Nam Định bắt đầu cho mọi người tự do lên phi cơ C-47 còn trống nhiều chỗ để đi Hà Nội.
Nam Định bắt đầu hoảng hốt thực sự từ ngày 28 tháng 6 khi điện bị cắt. Thành phố tối mù. Nhiều người chen chúc mua vé xe hoặc thuê xe di tản về Hà Nội. Nam Định là nơi số doanh trại và binh lính dầy đặc nhất Việt Nam. Trước đó từ 9 giờ khuya là giờ giới nghiêm, thành phố vắng vẻ không một bóng người trên phố xá. Nay đột nhiên tất cả chìm trong không gian đen thui, nhưng lại cựa mình mạnh hơn trong bóng tối. Trên đường phố người ta đi lại đông đúc khác thường quá cả giờ giới nghiêm.
vn54_01
Đường phố Hà Nội, hình chụp vào tháng 7 năm 1954.
(HÌNH ẢNH: VNCTLS sưu tầm)
Gia đình tôi lúc ấy đang ở một căn cư xá công chức nơi mẹ tôi làm việc. Lúc 7 giờ sáng, một anh lính tống thư viên người Pháp vào sở đưa một giấy báo di chuyển, ghi đúng số người thuộc quyền sở này và gia đình nhân viên kể cả 4 gia đình ở cư xá. Tất cả mau lẹ tập trung đợi xe. Sau đó chừng 15 phút, một tiểu đội Bảo Chính Đoàn dẫn 4 xe vận tải trưng dụng của tư nhân đến nơi và cho biết đúng 8 giờ kém 15 mọi người phải có mặt đầy đủ trên xe.
Việc di tản có vẻ đã được chuẩn bị nhiều tuần lễ trước đó. Số người ngồi trên xe thoải mái rộng rãi vì không ai mang theo đồ đạc gì nhiều ngoài một vài chiếc valise và túi xách tay gọn nhẹ.
Lệnh di chuyển cho biết đoàn xe này phải qua trạm kiểm soát phía bắc hướng đi Phủ Lý-Hà Nội vào khoảng giờ nhất định mà tôi nhớ là sau 8 giờ và trước 8 giờ 10 phút. Lệnh này cũng cảnh cáo nếu xe nào đến sớm quá hay muộn quá theo giờ ấn định sẽ bị ủi ra khỏi mặt đường để tránh nhiễu loạn giao thông.
Hồi đó tôi còn là học trò. Vội vàng xếp quần áo, hình ảnh, giấy tờ cần thiết, cuống cuồng không biết phải mang theo gì và phải bỏ lại món nào. Lúc còn chừng 25 phút, tôi xin phép mẹ tôi chạy ra phố nói là để chào mấy thằng bạn. Cô ruột tôi , người nuôi nấng tôi từ nhỏ không chịu vì sợ tôi chậm trễ e sẽ kẹt lại. Nhưng mẹ tôi hiểu ý, mỉm cười can thiệp nói, “Chị cứ cho nó đi, nó không dám về muộn đâu.”
Mẹ tôi thừa biết tôi đi đâu. Tôi đạp xe với tốc độ không thua các tay đua vòng quanh Đông Dương, xẹt qua trước nhà cô bạn mà tôi thương vụng nhớ thầm từ năm 17 tuổi và chưa hề mở lời yêu đương.
Nàng đang ngồi chải tóc ở cửa sổ trên lầu. Không rõ nàng có nhìn thấy tôi hay không, nhưng tôi vội vàng đánh bạo thu hết can đảm hôn gió trên bàn tay phải ném về phía cửa sổ rồi lao xe như gió về nhà, trước giờ xe chạy khoảng 10 phút. Ở miền Bắc hồi ấy trai gái còn nhút nhát, phải can đảm lắm mới dám làm như thế vì tôi linh cảm chuyến đi này sẽ lâu lắm., có thể là cả đời. Sau này trong đời lính chưa bao giờ tôi phải vận dụng can đảm cao độ như vậy dù gặp nhiều tình thế rất khó khăn nguy hiểm.
Quân cảnh Pháp thi hành đúng giờ giấc như quy định. Tại trạm kiểm soát Cổng Hậu, từng đoàn xe gồm năm mười chiếc có lính hộ tống được cho khởi hành. Một vài xe đến muộn phải đậu một bên đường chờ giải quyết sau. Trên đường đi, tại mỗi cây cầu đều có một toán Công Binh đặt sẵn chất nổ. Một trung sĩ Công Binh Việt Nam cho biết họ phải phá nổ các cầu này khi đơn vị cuối cùng đi qua.
Buổi trưa đoàn xe chúng tôi đi đến Hà Nội. Gia đình tôi về ở nhà người thân. Đêm hôm ấy thị xã Phủ Lý bị một sư đoàn Việt Minh tấn công. Thành phố đã hư hại sẵn nay lại chịu tàn phá gần hết những gì còn lại.
Cuộc rút lui này tuy tiêu biểu cho việc Pháp thua trận nhưng lại là cuộc rút lui thành công. Dựa vào tài liệu của Pháp và thực tế quan sát thấy tại chỗ, cho thấy Đại Tá Vanuxem chỉ huy trưởng Phân Khu Nam đã điều động cuộc rút lui mau lẹ, có trật tự với tổn thất nhẹ không đáng kể. Đoàn quân rút lui vượt qua nút Phủ Lý trước khi bị địch đánh chận.
Kế hoạch tỉ mỉ do bộ tham mưu Pháp bí mật soạn thảo, trong đó chỉ có các sĩ quan từ đại úy mới được cho tham dự. Mọi việc đánh máy, chuyển nhận công điện, văn thư tài liệu đều do các cấp sĩ quan từ đại úy trở lên đích thân thi hành. Bí mật được giữ đến phút chót. Chỉ có một điều đáng tiếc là nhiều đội dân quân tự vệ ở nhiều làng mạc các tỉnh vùng này kể cả quanh những trung tâm chiến lược như Phát Diệm, Bùi Chu bị Pháp bỏ rơi. Nhiều dân quân chạy không kịp bị Việt Minh bắt và giết hại.
Hà Nội vốn yên tĩnh, lúc đó đang sống thanh bình không nghe tiếng súng. Những vũ trường, hàng quán sang trọng và độc đáo với những thắng cảnh nổi tiếng đầy bóng dáng người đẹp thướt tha. Cuộc di tản 4 tỉnh phía Nam làm cho đường phố Hà Nội đông người thêm nhưng vẫn không mất vẻ mỹ lệ của đất Thăng Long ngàn năm văn vật.
Lúc ấy hội nghị Geneve bắt đầu họp. Ai cũng thấy phe Cộng Sản đang nắm ưu thế. Những người có quan tâm đều lo ngại không biết sẽ đình chiến kiểu nào. Có thể là hai bên ngưng bắn xen kẽ mà sau này năm 1972-73 người ta gọi là “giải pháp da beo.” Cũng có thể là chia đôi đất nước thành hai miền Nam và Bắc. Người ta cũng bàn tán gay go về ranh giới đình chiến sẽ nằm ở vĩ tuyến nào? Vĩ tuyến 13, 16 hay 19?
Đầu tháng 7, ông Diệm ra Hà Nội. Một số đông đảo dân chúng chào đón ông, và nhiều người hy vọng vị nhân sĩ này sẽ cứu vãn tình hình. Sau đó ngày 7 tháng 7 năm 1954 ông Diệm chính thức nhậm chức thủ tướng. Ông thành lập Ủy Ban Bảo Vệ Bắc Việt. Các đoàn thể, đảng phái chống Cộng đều ủng hộ đường lối này. Nhiều sĩ quan, binh sĩ cũng sẵn sàng tham gia việc phòng thủ lãnh thổ phe quốc gia đang nắm giữ. Một số đông đảo đặt niềm hy vọng lớn lao vào sự trợ giúp của Hoa Kỳ thay thế người Pháp.
Nhóm chúng tôi là đảng viên Đại Việt và Quốc Dân Đảng đều hăng hái tham gia tuyên truyền vận động ủng hộ chủ trương giữ Bắc Việt. Đêm đêm, chúng tôi đi ném truyền đơn ở khu Hồ Tây, Cổ Ngư, Ngọc Sơn và nhiều nơi khác kể cả những nơi có lính Pháp lui tới. Hà Nội bắt đầu có không khí căng thẳng và phảng phất mùi chiến tranh.
Đường phố Hà Nội về khuya lần đầu tiên có những bóng dáng cảnh sát võ trang súng trận Mas-36 và quân phục tác chiến đi tuần tiễu. Nhưng các cơ sở dân sự cơ yếu và doanh trại quan trọng của Quân Đội Quốc Gia đều thấy có lính Maroc hoặc da đen canh gác, rõ ràng là Pháp đang phòng ngừa chính biến chống lại họ.
Ngày 14 tháng 7, quân đội Pháp tổ chức diễn binh ờ Bờ Hồ phía Tòa Thị Chính. Thông cáo và bích chương của Pháp vẽ hình nắm đấm được thấy khắp nơi. Pháp giải thích rằng rút 4 tỉnh phía Nam là bàn tay trước kia xòe ra nay nắm lại để đánh mạnh hơn. Tất nhiên ít ai tin vào luận điệu này.
Đám học sinh chúng tôi từ Nam Định chạy về nhiều đứa tình nguyện vào Khóa 5 Sĩ Quan Trừ Bị và lục tục lên đường khoảng trước ngày 15 tháng 7 năm 1954. Phần còn lại thường tìm gặp nhau trao đổi tin tức và bàn luận về tình hình đất nước.
Chiều 21 tháng 7 năm 1954 khi bọn tôi đang tụ họp thì có tin trên đài Con Nhạn (Hirondelle) của quân đội Pháp vang lên lời loan báo “Hiệp Định Đình Chiến đã được ký kết.” Tờ báo của quân đội Pháp cũng đăng câu ấy trên trang nhất bằng chữ lớn. Mọi người bàng hoàng dù biết trước thế nào việc này cũng sẽ đến. Báo này cho hay đất nước phân chia ở sông Bến Hải, Vĩ Tuyến 17.
Tân Thủ Tướng Pháp Mendès-France nhậm chức ngày 17/6/54, đã tuyên bố rằng ông ta sẽ từ chức nếu không đạt được thỏa hiệp trước ngày 20 tháng 7 năm 1954. Vì thế hiệp định Geneve về Đông Dương được ký lúc sáng sớm ngày 21 nhưng nhà cầm quyền Pháp đã cho đồng hồ ngưng chạy từ đêm trước để làm như lúc ấy vẫn còn là ngày 20. Tại Việt Nam thời điểm này là trưa ngày 21.
Hà Nội liền thay đổi rõ rệt. Niềm hy vọng giữ Bắc Việt lịm tắt dần và dân chúng nóng lòng về tin tức sẽ có cuộc di cư. Một số bài trên báo chí đang từ thái độ chống cộng quay dần sang ủng hộ Việt Minh. Người các tỉnh đổ về Hà Nội đông đảo. Cán bộ Việt Minh cấp thấp ra vào Hà Nội dễ dàng. Đồ chơi trẻ em bày bán trước dịp Trung Thu có những chiếc máy bay, xe thiết giáp, xe chở lính, tàu thủy được sơn cờ đỏ sao vàng. Các cơ quan an ninh chẳng ai thèm để ý.
Một số cán bộ Việt Minh quen biết gia đình tôi đến thăm và khuyên gia đình tôi nên ở lại nhưng mẹ tôi và tôi đã dứt khoát ra đi. Sau đó 4 tháng, chúng tôi gặp lại vài người trong số cán bộ này ở Sài Gòn. Chính họ cũng đã mau chóng nhận rõ thực chất của Cộng Sản và kịp thời ra đi trước khi cảng Hải Phòng đóng cửa tháng 3 năm 1955.
Những gia đình chuẩn bị di cư đem đồ đạc bày bán dọc bờ hồ Thiền Quang làm thành một thứ chợ trời. Một buổi sáng sớm khi những người đầu tiên đang lục tục khuân đồ đạc đến chợ thì thấy có một lá cờ đỏ sao vàng treo trên tàng cây cao chừng ba bốn mét. Một thanh niên nổi nóng trèo lên giật lá cờ ném xuống đất.
Một trung tá người Pháp đi bộ ngang qua hung hăng can thiệp, lớn tiếng đại ý nói đó là quốc kỳ của một nhà nước, không được xúc phạm. Ông ta không ngờ những người bán chợ trời đều không ưa lá cờ máu ấy. Thế là xô xát xẩy ra, kết quả viên trung tá bị trọng thương vì gạch đá gậy gộc cho đến lúc xe quân cảnh Pháp cấp cứu.
Tin tức về di cư được loan báo chính thức vào đầu tháng 8. Nhiều nhà giầu đã đi vào Nam bằng phương tiện riêng. Đại đa số còn lại đợi ghi danh di cư bằng phi cơ và tàu biển. Trong nhóm chúng tôi từ Nam Định lên, phần đi Khóa 5 Thủ Đức, số còn lại một phần tham gia đoàn cán bộ xã hội được gửi vào Nam để phụ trách các trại tiếp cư do Bộ Xã Hội thiết lập. Tôi ở trong số này. Buổi chiều ngày 11 tháng 8 năm 1954 bốn đứa bọn tôi đi bộ thăm tất cả các di tích và thắng cảnh quanh Hà Nội lần cuối.
vn54_02
 
Hình chụp vào tháng 9 năm 1954 với một số người Bắc di cư trên tàu USS Bayfield khi tàu vừa cặp bến Saigon. Sau Hiệp Định Geneve, tàu USS Bayfield là một trong những vận-chuyển hạm của Hải Quân Hoa Kỳ được giao phó nhiệm vụ chở người tị nạn từ Bắc vào Nam. (HÌNH ẢNH: Trung Tâm Quân Sử Hải Quân Hoa Kỳ).
Sáng sớm 12 tháng 8 khi qua cửa kiểm soát phi trường Gia Lâm, một trung úy Nhảy Dù người Pháp hỏi chuyện chúng tôi vì thấy 25 đứa trong đoàn cán bộ xã hội toàn là thanh niên còn trẻ. Sau khi nghe chúng tôi nói rõ lập trường và mục đích ra đi, ông ta nắm tay chúng tôi giọng xúc động nói rằng, “Nước Pháp đã liên tiếp sai lầm để các bạn chịu hậu quả đau đớn hôm nay.” Nói xong không ai ngờ viên trung úy trẻ dưới 30 này bật khóc, nước mắt chảy dài trên má.
Chúng tôi cũng cảm động tuy nhiên vẫn còn cầm được nước mắt. Nhưng khi phi cơ lượn một vòng lấy cao độ, tất cả đều ngó xuống. Giữa tấm thảm mây mưa xám xịt che kín bên dưới phi cơ có một khoảng trống vuông vắn hiện ra Hồ Gươm và 36 phố phường. Cảnh tượng tuy tầm thường nhưng lại gây xúc động mạnh, khiến đứa nào cũng rưng rưng nước mắt. Đây là lần chúng tôi vĩnh biệt Hà Nội. Vĩnh biệt miền Bắc.
Sau những giờ bay dài phi cơ đến Tân Sơn Nhất, cảnh những con rạch đỏ ngầu giữa hai hàng dừa xanh làm chúng tôi tươi vui hơn. Được đưa về nhận việc tại trại Bệnh Viện Bình Dân dưới quyền Bộ Xã Hội, ngày hôm sau chúng tôi được phân phối đi các trại tiếp cư khắp Sài Gòn, Chợ Lớn và Gia Định. Đợt đầu tiên đồng bào di cư bằng cầu vận chuyển của chính phủ và các nước trợ giúp đã vào Sài Gòn từ đầu tháng 8 năm 1954.
Nhờ vào dịp hè, các trường học vùng Sài Gòn, Chợ Lớn, Gia Định được trưng dụng để đón nhận người di cư đến bằng phi cơ quân và dân sự, các quân vận hạm Mỹ như Marine Serpent và Marine Addler, các mẫu hạm Anh và Pháp. Trại tiếp cư lớn nhất vùng Sài Gòn là trại Phú Thọ Lều (sát trường đua Phú Thọ, gồm hàng trăm lều vải lớn mỗi lều chứa bốn năm gia đình do quân đội Mỹ dựng. Gọi là Phú Thọ Lều để phân biệt với trại Học Sinh Di Cư Phú Thọ ở gần kế đó. Trại Phú Thọ Lều chứa trên 10 ngàn người.
Trợ cấp tiền mặt một ngày cho mỗi người lớn 12 đồng, trẻ em 6 đồng, dư để ăn ba bữa tươm tất. Lúc ấy một bát phở hay một tô hủ tiếu giá 3 đồng, một bữa cơm ở quán ăn xã hội hai món canh và mặn giá 5 đồng. Chai bia 3 đồng kể cả nước đá, một gói thuốc lá Ruby 8 đồng. Lương giáo viên tiểu học khoảng hơn 4,000 đồng, lương trung sĩ 2,200 đồng, lương cán bộ ngang lương thấp là 1,500 đồng. Một căn nhà gỗ lợp tôn 4×20 mét ở mặt đường khoảng chợ Hòa Hưng giá chừng 30,000 đồng.
Đời sống trong các trại tiếp cư rất đa dạng. Sống chật chội chung đụng và ồn ào, làm nảy sinh nhiều vui buồn, đụng chạm, kết bạn, rã bạn, tạo ra những mối tình ái lăng nhăng xấu tốt đủ cỡ đủ kiểu. Những cảnh âu yếm giao tình nặng nhẹ bên bờ bụi gần trại trong đêm khuya vắng vẻ của trai gái, vợ chồng đủ lứa tuổi, là những nét sinh hoạt rất sống động có đủ vui, buồn, yêu, giận, phát khóc và nực cười.
Từ tháng 8 năm 1954, mỗi ngày có trung bình hàng ngàn người từ Hà Nội và Hải Phòng vào Sài Gòn bằng đường hàng không và nhiều ngàn người mỗi tuần bằng tàu chiến. Công việc định cư được tiến hành song song và khẩn thiết. Phủ Tổng Ủy Di Cư lúc ấy đã thay thế bộ Xã Hội trong nhiệm vụ chuyên biệt này.
Thời gian tạm cư kéo dài đến cuối năm 1954 và các trường học được trả lại cho học sinh. Trại Phú Thọ Lều giải tán. Người di cư theo nhau đi định cư khắp nơi, ở nhà tư hoặc ở các trại định cư khắp các tỉnh. Tính đến chuyến tàu sau cùng tháng 3 năm 1955 có khoảng 950,000 người từ bắc Vĩ Tuyến 17 di cư vào Nam.
Nếu tính theo giấy tờ, con số này có thể lên tới hơn 1 triệu vì có sự gian lận sổ sách của một số viên chức cán bộ lợi dụng thủ tục khai và lãnh tiền trợ cấp dễ dàng. Và không phải 90% người di cư là tín đồ Công Giáo như nhiều người nhận định. Số đồng bào Công Giáo di cư có lẽ chỉ chiếm khoảng 70% tổng số.
Một điểm đáng ghi nhận là đáng lẽ số người di cư còn cao hơn nữa nhưng vì vụ tướng Nguyễn Văn Hinh chống ông Diệm và những cuộc giao tranh giữa quân chính phủ và lực lượng Bình Xuyên đầu năm 1955 ở Sài Gòn nên nhiều người Bắc không dám vào Nam. Tin tức về vụ này làm một số rất nhiều người đã định ra đi nhưng vì e ngại loạn lạc mà đổi ý.
Nói chung, sự xuất hiện của ông Ngô Đình Diệm và thái độ can dự của người Mỹ đã gây được tin tưởng trong một số đông đảo người miền Bắc khiến họ yên tâm vào Nam. Đại đa số thành phần trí thức, chuyên viên cao cấp như kỹ sư, bác sĩ, chuyên viên trung cấp, thợ giỏi, đã rời bỏ đất Bắc khiến chính quyền ông Hồ Chí Minh gặp khó khăn lớn trong mục tiêu xây dựng một đội ngũ chuyên viên kỹ thuật mà họ cho là xương sống của nền kinh tế và khoa học kỹ thuật Xã Hội Chủ Nghĩa.
Cuộc di cư năm 1954 tạo ra những thay đổi sâu rộng trong lịch sử Việt Nam. Xin ghi lại một vài sự kiện nổi bật xảy ra và những nét đặc biệt của cuộc di cư sau Hiệp Định Geneve 1954 điển hình tại vùng thủ đô Sài Gòn.
Trước hết phải nhìn nhận cuộc di cư đã giúp hàn gắn những chia cách đáng buồn giữa hai miền trong nước. Tình trạng chia rẽ do hậu quả của những năm dài dưới chế độ thuộc địa Pháp đã tiêu tan mau chóng. Những dị biệt về phong tục, ngôn ngữ vì ngăn cách, lâu ngày được san bằng gần hết. Những ngăn cách và hiểu lầm còn lại không gây hậu quả nào nghiêm trọng. Về mặt chính trị và xã hội, sau nhiều biến chuyển và chiến tranh, cuộc di cư vĩ đại năm 1954 đã góp phần thay đổi bộ mặt bề ngoài cũng như nếp sống của dân chúng đến chỗ tốt đẹp, phong phú hơn.
Trước tháng 10 năm 1954, chính quyền địa phương còn gần y nguyên như thời Pháp Thuộc. Văn thư, giấy tờ, tên công sở, phố xá còn dùng tiếng Pháp. Từ khi chính phủ Ngô Đình Diệm nắm toàn quyền sau những âm mưu đảo chánh bất thành, luật lệ được thi hành nghiêm chỉnh. Nhiều cải cách hành chánh đã làm giảm hẳn nạn giấy tờ nhiêu khê. Văn thư, giấy tờ đều bắt đầu dùng tiếng Việt. Xin Tư Pháp Lý Lịch bây giờ chỉ mất một tuần thay vì đợi 3 tháng. Xin chứng nhận bản sao đợi lấy ngay hay sau vài giờ thay vì một tuần lễ. Các cuộc cải tổ mạnh mẽ được tiến hành có kết quả tốt nhờ phần nào ở sự ủng hộ tích cực của đồng bào di cư đối với chính phủ.
Cuộc đổi tiền Đông Dương thành tiền Việt Nam năm 1955 trong 3 ngày không giới hạn số lượng là một đòn bất ngờ vô hiệu hóa hàng tỷ bạc Đông Dương mà chính quyền Hồ Chí Minh thu gom được ở miền Bắc vì họ không kịp chuyển vào Nam để đổi lấy tiền miền Nam mới. Đợt đổi tiền này cũng chấm dứt luôn thói quen tiêu dùng coi nửa tờ giấy bạc 1 đồng như 5 cắc (hào). Khi cần xài hay trả lại 5 cắc, chỉ cần xé đôi tờ giấy bạc một đồng. Đành rằng tập tục này không áp dụng cho những giấy bạc mệnh giá trên một đồng.
Lúc ấy ảnh hưởng tuyên truyền của Cộng Sản rất mạnh ở nam phần ngay tại Sài Gòn. Nhiều người mở đài Hà Nội công khai mà không ai bắt bớ. Nhiều người miền Nam ít hiểu biết về thực tế Cộng Sản đã thật thà hỏi mấy đồng bào di cư mới gặp gỡ rằng “Ngoài Bắc đã độc lập rồi, mấy thầy cô dô đây làm chi?” Do đó đã xẩy ra một số đụng chạm nhỏ trong tháng đầu. Dần dần đồng bào miền Nam mới nhìn đồng bào di cư một cách có thiện cảm hơn.
Trong bối cảnh ấy, lực lượng học sinh di cư đã dẫn đầu cuộc biểu tình vào dịp 20 tháng 7 năm 1955 đòi tống xuất các đoàn đại biểu của quân đội Cộng Sản từ Hà Nội trú đóng tại hai khách sạn Majestic và Galliéni (đường Trần Hưng Đạo). Khi bị khiêu khích, cuộc biểu tình biến thành bạo động, gây thiệt hại nặng cho hai khách sạn nhưng không có thương vong quan trọng. Những hành vi cương quyết của quần chúng khiến bọn thân Cộng Sản không còn nhởn nhơ tuyên truyền bán công khai như trước.
Người di cư tiếp xúc, trao đổi với dân chúng địa phương mau chóng tạo ra những hiểu biết và thông cảm. Về kinh tế thương mại, người Bắc vào Nam đã mở mang thương trường, ra các cửa hàng nhất là hàng ăn. Năm 1954 hầu hết cửa tiệm ăn do người Hoa kinh doanh, và họ dành độc quyền ngành lúa gạo cũng như các sạp thịt ở mọi chợ. Đời sống dễ dàng ở miền Nam khiến người Việt ít muốn cạnh tranh, ngay như ngành công chức cũng không hấp dẫn nhiều người. Bà con lao động xích lô kiếm đủ tiền tiêu trong ngày nhiều khi đẩy xe lên lề dưới bóng cây làm một giấc, khách gọi mấy cũng từ chối. Cách biệt giầu nghèo ở Nam Việt lúc ấy rất ít.
Các tầng lớp dân di cư cần cù chịu đựng tham gia thị trường lao động đã làm cho đời sống kinh tế miền Nam lên cao nhưng lại buộc mọi người phải làm ăn chăm chỉ hơn. Một số người địa phương không hài lòng vì nếp sống thong thả lè phè cũ đã mất đi không còn trở lại.
 
vn54_03
Hình chụp tại Saigon vào tháng 10 năm 1954 trong một trại định cư với hàng trăm căn lều. Lúc đó, một trong những trại định cư lớn nhất ở Saigon là trại Phú Thọ Lều được thiết lập tại Quận 10 sát bên trường đưa Phú Thọ. Trại này có lúc đã chứa đến 10,000 người di cư. (HÌNH ẢNH: VNCTLS sưu tầm).
Trang phục phụ nữ hai miền khác nhau, nổi rõ nhất là giới nữ sinh trung học tuổi đôi tám. Nữ sinh Hà Nội làm dáng sớm hơn, quần hẹp, áo dài nở vòng số một. Nữ sinh Sài Gòn vận quần trắng rộng, áo bà ba trắng nhiều hơn áo dài được may vòng số 1 tương đối phẳng phiu có lẽ vì đó là cách tỏ ra là con nhà nghiêm túc. Sau hơn một năm các cô hai miền tự nhiên hòa hợp cách ăn mặc, bọn thanh niên sinh viên học sinh chúng tôi không còn phân biệt được gốc gác các cô qua y phục nữa. Điều quan trọng và dễ thương hơn hết là những câu chuyện tình Bắc duyên Nam đã nhiều khi hóa giải rất nhiều cho những mâu thuẫn văn hóa chính trị.
Các trường phía Bắc di chuyển vào Sài Gòn giữ gần y nguyên ban giám hiệu và tổ chức riêng. Từ Hà Nội vào, Chu Văn An tiếp tục tại cơ sở cạnh Petrus Ký. Trưng Vương học chung cơ sở nhưng khác giờ với Gia Long… sau hai ba năm mới ra học ở các cơ sở riêng trước Thảo Cầm Viên. Mấy năm sau nữa thì học sinh gốc hai miền dần dần pha trộn.
Chuyện đáng nhớ là năm 1955 học sinh Bắc vào Nam và các bạn gốc miền Nam mở chiến dịch phá bỏ tên đường tiếng Pháp. Nhờ đó mà việc đặt tên đường mới, vốn là việc mất nhiều công sức, đã được Tòa Đô Chánh Sài Gòn thực hiện trong vòng khoảng một tháng.
Về mặt văn hóa và báo chí, các nhà văn, nhà thơ, nhà báo từ Bắc vào Nam đã hòa hợp với đồng nghiệp miền Nam tạo ra sinh khí mới, lối viết và văn phong, sắc thái trong sáng, có sức truyền đạt hơn. Sau một thời gian ngắn người đọc chỉ có thể nhận thấy một số khác biệt ít ỏi giữa bài vở sách báo do các tác giả gốc từ các miền khác nhau viết ra.
Đặc biệt là về tân nhạc, lớp nhạc sĩ và ca sĩ cũng như những người yêu nhạc từ miền Bắc vào Nam đã lôi cuốn được phong trào âm nhạc mới phát triển mạnh để tiến đến tới cao điểm nghệ thuật ca nhạc trong các thập niên sau. Và ngược lại số người Bắc di cư hâm mộ ca nhạc kịch cải lương cũng gia tăng nhiều.
Về mặt ăn chơi, sự thay đổi rõ rệt hơn. Sòng bạc Kim Chung, Đại Thế Giới, khu mại dâm Bình Khang bị đóng cửa đầu năm 1955. Giữa năm 1954 cả Sài Gòn hình như chỉ có 2 hay 3 tiệm phở Bắc. Chỉ sau vài tháng số tiệm phở tăng đến hàng chục. Các quán cà phê cũng lục tục ra đời cùng với các ngành buôn bán khác. Các xuất gọi là phụ diễn tân nhạc trước khi chiếu phim chính ra đời dần dần tiến đến những buổi trình diễn âm nhạc chuyên nghiệp gọi là “nhạc hội” giúp vào việc phổ biến âm nhạc sâu rộng hơn. Trước đó hoạt động âm nhạc chỉ được biết qua các chương trình ca nhạc và các cuộc thi hát, tuyển lựa ca sĩ của các đài phát thanh quốc gia, đài quân đội và đài Pháp Á cùng hai đài Huế và Hà Nội.
Ngôn ngữ hai miền sau cuộc di cư cũng thay đổi và pha trộn về từ ngữ tuy vẫn giữ những nét độc đáo của từng vùng mà không lai giọng. Điểm đáng lưu ý là sau nhiều năm gia đình gốc gác miền Bắc di cư có con cái đứa thì nói giọng địa phương (Nam hay Trung), đứa thì nói giọng Bắc, đứa thì nói cả hai ba giọng tùy theo môi trưởng xóm giềng và trường học. Nhưng không mấy ai nói lẫn lộn cùng một lúc các giọng khác nhau
 
2200839095_edda0f9272_o1
 
Về mặt đời sống xã hội, người di cư dần dần và chậm chạp chịu ảnh hưởng bởi lối sống phóng khoáng, chân thật, thẳng thắn của dân miền Nam. Sau một thế hệ, tính nết người Bắc di cư khác hẳn tính nết của đồng hương của họ còn ở lại quê nhà. Đến sau 30 tháng 4 năm 1975 người ta càng thấy điều này rõ rệt hơn khi gặp đợt Bắc Kỳ mới vào Nam.
Trong đời sống tinh thần, có hai sự kiện đáng nhớ trong thời gian ấy. Một là trước ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội thì chùa Một Cột, di tích quý báu nhất của Việt Nam bị kẻ vô danh phá bằng chất nổ. Rất may chùa chỉ hư hại một góc. Nghe tin ấy chúng tôi đều hết sức buồn phiền. Hai là giữa lúc nhịp độ di cư đang lên cao thì Hoàng Dương, em nhạc sĩ Hoàng Trọng cho ra đời ca khúc Hướng Về Hà Nội với lời ca tha thiết “Hà Nội ơi, hướng về thành phố xa xôi… mái trường phượng vĩ dâng hoa, dáng chiều ủ bóng tiên nga… biết đâu ngày ấy anh về.” Ca khúc này khiến lứa tuổi 18, 19 chúng tôi cảm thấy rõ điều mà các văn thi nhạc sĩ gọi là “tan nát cõi lòng.”
 
2388937673_b0c203cf80_o2
Dĩ nhiên trong ngót một triệu người Bắc di cư có đủ mọi thành phần tốt xấu kể cả đầu trộm đuôi cướp, quan lại tham nhũng, trọc phú bất lương, tay sai thực dân và nội tuyến Cộng Sản. Nhưng so với số các phần tử tinh hoa của xã hội, số người yêu nước, chuyên viên giỏi các loại, các nhân sĩ, trí thức, chiến sĩ quốc gia chân chính, thì những phần tử xấu xa nói trên chỉ chiếm một tỷ lệ nhỏ bé.
Một số người cho rằng người miền Bắc di cư đã là chứng nhân lịch sử khiến đồng bào miền Nam hiểu rõ bản chất của chế độ Cộng Sản. Điều đó có thể đúng một phần nhỏ. Phần quan trọng hơn là chính vì thực tế những đường lối mà Cộng Sản thi hành tại miền Nam tại nông thôn từ khoảng năm 1961 trở đi. Từ đó họ đã thấy rằng chế độ Cộng Sản đi ngược lại quyền lợi và sự an hòa của nhân dân ta nhất là giai cấp nghèo khổ ở nông thôn.
 
2614259143_d7783c57d6_o
Tôi và các bạn cùng lứa tuổi di cư vào ở miền Nam gần 40 năm tính đến năm 1990 qua di trú sang Hoa Kỳ. Tuy sinh ra trên đất Bắc nhưng chỉ ở Bắc dưới 20 năm trong đó mới biết chuyện đời được dăm ba năm. Vì thế chúng tôi có hai miền quê quán. Quê quán thứ nhất ở miền Bắc còn ở trong tim nhiều hơn. Quê quán thứ hai ở miền Nam sau ngày di cư năm 1954 mới thực sự chứa đựng nhiều vui buồn, yêu thương, giận dỗi, vinh quang và tủi nhục vì trải qua quãng đường đời dài 40 năm với biết bao nhiêu là kỷ niệm.
Lữ Tuấn

Rùng mình công nghệ sản xuất giấy ăn

Rùng mình công nghệ sản xuất giấy ăn

Giấy phế liệu, rác thải, thậm chí cả giấy vệ sinh đã qua sử dụng nhờ "công nghệ" đã trở thành nhiều loại giấy ăn, giấy vệ sinh trắng bóc, nức mùi thơm.
Về xã Phong Khê, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh để “mắt thấy tai nghe” công nghệ chế biến các sản phẩm giấy ăn, giấy vệ sinh từ hạng bình dân cho đến hạng sang để cung cấp cho thị trường sẽ không ít người tiêu dùng phải rùng mình, sởn gai ốc. Cả làng như một “bãi rác” khổng lồ, khắp các ngả đường luôn nồng nặc mùi tạp chất do các xưởng sản xuất giấy thải ra.
Ông Nguyễn Văn Thụ xã Phong Khê cho biết toàn xã Phong Khê từ xí nghiệp tư nhân cho tới doanh nghiệp, hợp tác xã cổ phần, công ty... có tất cả khoảng 200 đơn vị sản xuất giấy trong đó có 50% đơn vị sản xuất giấy ăn, giấy vệ sinh, mỗi xí nghiệp đạt công suất trung bình từ 5 – 7 tấn/ngày. Các đơn vị sản xuất đều có giấy phép kinh doanh nhưng tùy theo quy mô sản xuất thì có thể phân loại thành các xí nghiệp tập trung và các hộ sản xuất cá thể nhỏ lẻ.
Qua sự giới thiệu của người dân địa phương, chúng tôi tới khu công nghiệp sản xuất giấy tập trung của toàn xã được hình thành từ năm 2003. Qua con đường lầy lội, nước tù đọng đen ngòm, chúng tôi tới xí nghiệp sản xuất giấy của gia đình anh Ngô Văn Phương. Khu xưởng bao bọc bởi những đống giấy phế thải cao ngất, không gian đặc quánh 1 thứ mùi chua nồng khó chịu, ầm ầm tiếng máy xay, ép giấy, hơi nước bốc mù mịt. Bên cạnh là những thành phẩm giấy ăn, giấy vệ sinh thơm nức được xếp ngay ngắn. Khoảng cách giữa chúng chỉ là một dây chuyền chế biến giấy đơn giản và tiềm ẩn sự ô nhiễm nghiêm trọng.

Toàn cảnh của một xưởng sản xuất giấy ăn (đang hoạt động)
Giai đoạn đầu tiên – nghiền giấy là giai đoạn quyết định đến phẩm chất của sản phẩm. Nguyên liệu đưa vào sản xuất là những đống “rác phế thải” giấy, những cuộn giấy vệ sinh bỏ đi, sách báo lem nhem được thu mua từ nhiều nguồn khác nhau, thậm chí được thu gom từ những bãi rác thải.

Nguyên liệu đưa vào sản xuất là “rác phế thải” trong đó có cả giấy được thu gom từ bãi rác
Công nhân chân đất giẫm đạp lên đống giấy nguyên liệu nhàu nát. Những bể ngâm giấy mủn rò rỉ thứ nước thải nhớp nháp trên nền đất. Máy xay nguyên liệu rỉ sắt đóng cục nổi lên thành từng mảng. Hệ thống nước thải chưa kịp hoàn thiện nước đặc khịt, rác nổi lềnh phềnh.

Công nhân giẫm đạp lên giấy nguyên liệu trong khi bốc giấy vào máy nghiền

Thiết bị máy móc hoen gỉ

Bể ngâm giấy bốc mùi hôi thối nồng nặc

Giai đoạn để chuẩn bị tẩy Javen
Khi chúng tôi hỏi “cơ sở sản xuất của anh có sử dụng chất tẩy trắng không”, anh Phương đã vội vã xua tay, trả lời thẳng thừng “không có”. Thế nhưng, vừa ra tới ngoài sân, tôi có hỏi một nhân viên đang làm việc, anh thật thà nói: “Chắc chắn là phải có rồi. Em nhìn xem, giấy nhập vào thì ô hợp thế kia, còn giấy thành phẩm thì trắng tinh thế này”. Anh nhân viên này tiết lộ, các chất tẩy trắng được cho ngay vào công đoạn đầu tiên để ngâm giấy chủ yếu là nước Javen và một vài loại hóa chất làm dai giấy đặc biệt.

Các thùng hóa chất gồm thuốc tẩy Javen, chất làm dai giấy vứt ngổn ngang trong xưởng

Một khe hở của bể ngâm giấy khiến nước chảy lênh láng và nhầy nhụa

Giai đoạn tẩy trắng cho giấy ăn

Giấy đổi màu trắng sau khi dùng hóa chất

Chiếc máy ép bột giấy thành những cuộn lớn trước khi cho ra thành phẩm nằm ngay bên cạnh đống giấy nguyên liệu bẩn

Hoàn tất công đoạn đóng gói trước khi cung cấp ra thị trường
Tại Phong Khê, một số lượng lớn hộ gia công nhỏ lẻ sản xuất giấy ăn cung cấp đi khắp các tỉnh thành trong cả nước, bán rộng rãi trên thị trường. Từ giấy ăn "thường dân" nhất như "giấy phở" (loại giấy ăn thô ráp, màu trắng đục, hình vuông vẫn thường dùng tại các quán cóc ven đường, quán cơm vỉa hè,...) đến các loại giấy ăn sang đều được "chế biến" bằng công nghệ... nồng nặc như trên. Đúng như những lời nói đùa của những người làm ở các cơ sở sản xuất giấy ăn: “Giấy không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi. Nó chỉ chuyển từ giấy phế liệu, thậm chí rác thải thành giấy ăn và vô vàn sản phẩm tối tân khác”.

Bí ẩn thuật hồi xuân Tây Tạng

Bí ẩn thuật hồi xuân Tây Tạng

Một bí quyết được lưu truyền rộng rãi suốt 70 năm qua, được hàng triệu người thuộc nhiều thế hệ trên khắp thế giới áp dụng và tin rằng, nó giúp họ tìm lại sức sống tràn trề, cơ thể dẻo dai và tinh thần tráng kiện. Đó là 5 thức tập luyện của các Lạt ma Tây Tạng, hay còn được biết đến dưới tên gọi "Suối nguồn tươi trẻ".
Một góc Tây Tạng.
Một góc Tây Tạng.
Bí quyết 2.500 năm Suối nguồn tươi trẻ được biết đến lần đầu tiên vào năm 1939, trong cuốn sách "Con mắt khải huyền" của Peter Kelder. Cuốn sách mở đầu bằng cuộc gặp gỡ tình cờ giữa tác giả và đại tá Bradford, một cựu quân nhân người Anh gần 70 tuổi, lưng còng, tóc bạc, đi lại phải chống gậy. Vị sĩ quan này kể cho Peter Kelder về ý định đến Ấn Độ tìm một tu viện bí ẩn, nằm ở một nơi xa xôi hẻo lánh nào đó trong dãy Hymalaya. Theo những câu chuyện truyền tụng của dân du mục, 2.500 năm trước, các Lạt ma ở đây đã tìm ra Suối nguồn tươi trẻ, một bí quyết hồi xuân kỳ diệu.   Cuộc gặp thứ hai diễn ra sau đó 4 năm, khi đại tá Bradford trở về sau chuyến phiêu lưu. Không còn dấu vết gì của ông lão già nua, mệt mỏi khi trước. Thay vào đó là một người đàn ông trung niên nhanh nhẹn, thần sắc hồng hào, lưng thẳng, mái tóc dày chỉ điểm vài sợi bạc. Suối nguồn tươi trẻ không phải là đồn đại mà hoàn toàn có thật. Và ngạc nhiên thay, bí quyết màu nhiệm này lại vô cùng đơn giản, chỉ là một bài tập gồm 5 động tác, hay gọi theo cách của các Lạt ma Tây Tạng là 5 thức. Trong những ấn phẩm được xuất bản sau này dựa trên cuốn sách của Peter Kelder, người ta cho rằng, 7 trung tâm năng lượng mà các Lạt ma nhắc đến chính là 7 luân xa theo quan niệm của y lý học cổ truyền phương Đông. Liên hệ với y học hiện đại phương Tây, các luân xa được một số nhà nghiên cứu coi là đối chứng siêu hình của các tuyến nội tiết, với vị trí và vai trò tương đương. Cũng theo quan điểm phương Tây, hoạt động của các tuyến nội tiết đóng vai trò vô cùng quan trọng, thậm chí là chi phối quá trình lão hóa. Từ sau tuổi 30, hệ nội tiết bắt đầu suy yếu, lượng hormon giảm dần, tác động trực tiếp lên tinh thần và thể chất, gây ra 12 nhóm triệu chứng rối loạn và các bệnh của người già như da nhăn, tóc bạc, mất ngủ, loãng xương... Nhiều nghiên cứu gần đây cho thấy, khôi phục sự cân bằng nội tiết có thể làm chậm quá trình lão hóa, trả lại cho cơ thể nhiều trạng thái của tuổi thanh xuân. Như vậy, tư tưởng chủ đạo của 5 thức tập Suối nguồn tươi trẻ xuất phát từ phương Đông cũng phù hợp với tinh thần của các nghiên cứu khoa học phương Tây.  70 trẻ lại thành 40? Trong cuốn "Con mắt khải huyền", 5 thức tập của các Lạt ma đã giúp đại tá Bradford trẻ lại đến mức những người mới biết ông sau chuyến viễn du đến Tây Tạng đều nghĩ rằng vị sỹ quan này chỉ khoảng 40, trong khi tuổi thực của ông lúc đó đã là 73. Qua lời kể của đại tá Bradford, người ta còn biết rằng, khi ở tu viện, ông đã gặp một người phương Tây cũng học Suối nguồn tươi trẻ. Người này đã ngoài 50, nhưng ngoại hình chỉ khoảng 35 và phong thái thì trẻ trung như một thanh niên mới 25 tuổi. Hiệu quả hồi xuân của Suối nguồn tươi trẻ còn được khẳng định qua nhiều phản hồi từ người tập. Có người cho biết, họ trông trẻ ra đến cả chục tuổi chỉ sau hơn 1 năm tập ,Suối nguồn tươi trẻ. Người khác tiết lộ, nhờ 5 thức tập mà mái tóc của họ mọc dày đen trở lại khi đã ở lứa tuổi ngoài 70. Trên các diễn đàn sức khỏe, không khó để tìm thấy những lời ca ngợi tác dụng kỳ diệu của Suối nguồn tươi trẻ như sáng mắt, đẹp da, cải thiện trí nhớ, bệnh tật thuyên giảm. Nhưng cũng có những ý kiến cho rằng, hiệu quả của 5 thức tập đã được đề cao quá mức. Carolinda Witt, một chuyên gia nổi tiếng về Suối nguồn tươi trẻ tại Australia cho biết, trong hàng trăm học viên mà bà đã trực tiếp giảng dạy, chỉ duy nhất một người "nghĩ rằng" tóc mình đen trở lại sau khi tập 5 thức này. Không ai nhờ Suối nguồn tươi trẻ mà trẻ lại 20 - 30 tuổi. Các nếp nhăn cũng không vì thế mà biến mất. Theo kinh nghiệm cá nhân của Carolinda Witt, những lợi ích thực tế của Suối nguồn tươi trẻ bao gồm: sinh lực dồi dào; tinh thần minh mẫn, an nhiên, thư thái; cơ bắp săn chắc;  ngủ tốt; thở sâu; sức khỏe toàn diện nâng cao, ít ốm vặt; vóc dáng trẻ trung, linh hoạt; giảm cân; cải thiện sinh hoạt vợ chồng. Tuy không đến mức thần diệu, song những kết quả này cũng là rất ấn tượng đối với một bài tập mà bất cứ ai cũng có thể thực hiện chỉ trong 10 phút mỗi ngày.          
Bí ẩn và kỳ lạ
 Khi "Con mắt khải huyền" được xuất bản, Peter Kelder là một tác giả hoàn toàn vô danh cả trong giới nghiên cứu lẫn giới văn chương. Và cho đến nay, người ta vẫn hầu như không biết gì về ông. Bức màn bí ẩn cũng bao phủ thân phận của đại tá Bradford, người được coi là có công đưa Suối nguồn tươi trẻ đến với thế giới hiện đại. Mặc dù Peter Kelder luôn khẳng định nhân vật này có thật, song nhiều người đã từng đọc tác phẩm của ông cho rằng, vị sĩ quan có thể chỉ là hư cấu, được tạo ra  để tăng tính khách quan, cũng như sự ly kỳ, hấp dẫn của câu chuyện. Nguồn gốc của 5 thức tập cũng là điều gây tranh cãi. Suối nguồn tươi trẻ chưa từng được các Lạt ma Tây Tạng công nhận là bí quyết mà các vị tổ sư của họ sáng tạo ra. Người ta cũng chưa tìm thấy tu viện đã truyền dạy Suối nguồn tươi trẻ cho đại tá Bradford. Thông tin trong cuốn sách của Peter Kelder quá sơ sài. Hơn nữa, qua thăng trầm lịch sử, nhiều tu viện Phật giáo Tây Tạng đã trở thành hoang phế, nên việc tìm kiếm nơi phát tích của bí quyết hồi xuân này càng khó khăn, thậm chí là không thể. Lưu ý trước khi bắt đầu luyện tập 5 thức tập Suối nguồn tươi trẻ Có một số điểm khác biệt nhỏ giữa 5 thức tập Suối nguồn tươi trẻ được giới thiệu trong sách của các nhà xuất bản khác nhau. Các hướng dẫn dưới đây được trích nguyên văn từ cuốn "Con mắt khải huyền" xuất bản lần đầu tiên vào năm 1939.
 
1. Thức thứ nhất Đứng thẳng, 2 tay dang ngang bằng vai. Sau đó xoay tròn theo chiều từ trái sang phải cho đến khi cảm thấy hơi chóng mặt.
a
 
Lưu ý: Khi mới tập, hầu hết mọi người chỉ xoay được nhiều nhất khoảng 6 lần là cảm thấy chóng mặt. Khi đó, nên ngừng tập, nằm hoặc ngồi nghỉ để cơn chóng mặt qua đi. Không nên cố gắng quá sức, vì ngay cả những người thể lực tốt và người thường xuyên tập yoga cũng có thể phải mất đến 6 tháng mới xoay được đủ 21 lần.
a
 
Một số mẹo giảm chóng mặt, buồn nôn: - Trước khi tập, không nên ăn no hoặc dùng đồ uống có cồn. Nên uống một chút nước nóng có thả một lát gừng tươi hoặc một chén trà bạc hà.  - Sau khi tập, nếu thấy chóng mặt nhiều có thể dùng ngón cái bấm huyệt Nội quan trong khoảng 1-2 phút. Huyệt này nằm ở trên nếp gấp khớp cổ tay 2 đốt ngón tay, trong khe giữa gân của 2 cơ nổi rõ khi gấp bàn tay vào cẳng tay và nghiêng bàn tay vào trong.
 
2. Thức thứ hai Nằm ngửa, thẳng người trên sàn, 2 tay đặt xuôi theo thân mình, lòng bàn úp, ngón tay chụm lại, đầu các ngón tay của 2 bàn tay hơi hướng vào nhau.
a
 
Nâng đầu lên, đồng thời nhấc 2 chân lên cho đến khi tạo thành đường thẳng đứng. Nếu có thể, hãy vươn 2 chân về phía đầu, nhưng vẫn phải giữ 2 đầu gối thẳng.
a
 
Sau đó từ từ thả đầu và 2 chân xuống sàn, nghỉ một chút cho các cơ bắp được thư giãn rồi lặp lại thức này.Lưu ý: Trong một số sách về Suối nguồn tươi trẻ được biên tập lại và tái bản sau này, người tập được khuyên nên hít vào thật sâu khi nhấc đầu và 2 chân lên, sau đó thở ra toàn bộ khi hạ đầu và chân xuống.

3. Thức thứ ba Quỳ trên sàn, thân mình thẳng, hai tay buông xuôi, bàn tay đặt vào sau đùi. Ngả đầu và cổ về phía trước càng xa càng tốt, đồng thời đầu cúi xuống sao cho cằm tựa trên ngực.
s
 
Tiếp đó, ngửa ra phía sau càng xa càng tốt, đầu ngả xuống thật thấp. Trở về tư thế ban đầu và tiếp tục lặp lại thức này.
a
 
Lưu ý: Trong một số tài liệu, người tập được khuyên nên hít vào thật sâu khi ngửa ra sau và thở ra khi trở về tư thế thẳng người. Những người bị bệnh về xương khớp không nên cố gắng quá mức khi thực hiện động tác ngửa về sau. Nếu thấy chóng mặt do thiếu oxy não khi động mạch đốt sống bị chèn ép thì không nên ngả đầu quá thấp về phía sau.

4. Thức thứ tư Ngồi trên sàn, 2 chân duỗi thẳng về phía trước, bàn chân cách nhau khoảng 20cm; 2 tay xuôi theo thân mình, lòng bàn tay úp trên sàn, cạnh mông; đầu hơi cúi sao cho cằm ngã trên ngực.
d
 
x
 
Tiếp đó, ngã đầu ra sau càng xa càng tốt, rồi nâng thân mình lên trong khi đầu gối gập lại sao cho 2 cẳng chân từ đầu gối trở xuống thẳng đứng, 2 cánh tay cũng thẳng đứng, còn phần thân từ vai đến đầu gối nằm ngang, song song với sàn nhà. Trở về tư thế ngồi và thư giãn một chút trước khi lặp lại các động tác của thức này. 
s
 
Lưu ý: Trong một số tài liệu, người tập được khuyên nên hít sâu khi nâng người lên và thở ra khi hạ người xuống. 

5. Thức thứ năm Chống 2 tay xuống sàn, bàn tay cách nhau khoảng 60cm, khom người, duỗi 2 chân về phía sau, bàn chân cũng cách nhau 60cm. Đẩy thân mình, đặc biệt là phần hông lên cao nhất có thể, tạo thành hình chữ V úp ngược, trọng lượng cơ thể dồn lên bàn tay và các ngón chân. Đầu hơi cúi để cằm tựa lên ngực. Sau đó, cong cột sống, hạ thấp thân mình sao cho cơ thể võng xuống. Đồng thời ngóc đầu lên, để nó ngả ra sau càng xa càng tốt. Tiếp tục đẩy hông lên cao để lặp lại thức này. 
s
 
Lưu ý: Trong một số tài liệu, thức này được hướng dẫn theo trình tự ngược lại. Đầu tiên, chống tay, cong cột sống để cơ thể võng xuống. Sau đó mới nâng hông lên cao để tạo thành chữ V ngược. Để đạt hiệu quả, nên tập đều đặn, mỗi ngày 21 lần cho một thức.  Khi mới bắt đầu, trong tuần lễ thứ nhất, chỉ nên tập mỗi thức 3 lần trong một ngày. Sau đó, cứ mỗi tuần tiếp theo tăng thêm 2 lần tập cho một thức. Cứ như vậy cho đến tuần thứ 10, bạn sẽ tập đủ 21 lần mỗi thức trong một ngày. Nếu có sức khỏe tốt, bạn sẽ chỉ mất 10 phút mỗi ngày cho cả 5 thức.  Khi nghỉ giữa các thức, nên đứng thẳng, tay chống vào hông và thở sâu 1, 2 nhịp. Sau khi tập, nên lau người bằng khăn ẩm, sau đó lau lại bằng khăn khô. Cũng có thể tắm bằng nước mát hoặc nước ấm. Tuyệt đối không được tắm bằng nước lạnh hoặc lau bằng khăn lạnh, vì như vậy bài tập sẽ mất tác dụng.   Bất chấp mọi mơ hồ, hoài nghi và tranh cãi, bất chấp việc chưa từng được kiểm chứng bởi các nghiên cứu khoa học, 5 thức tập Suối nguồn tươi trẻ vẫn cho thấy một sức thu hút đặc biệt. Cuốn sách của Peter Kelder được chính tác giả tái bản một lần vào năm 1946. Từ đó cho đến nay, nó đã được một số nhà xuất bản biên soạn lại và tái bản nhiều lần dưới những tên gọi khác nhau. Trong 70 năm qua, hàng triệu bản sách bằng gần 40 ngôn ngữ đã mang 5 thức tập đi khắp thế giới.

14/3/13

ÔI NỀN GIÁO DỤC XHCN VIỆT NAM


Xếp hàng thâu đêm mua đơn vào lớp 1

Hàng trăm phụ huynh muốn kiếm một suất cho con vào Phổ thông cơ sở Thực nghiệm (Ba Đình, Hà Nội) đã mặc áo mưa, che ô ngồi dưới cơn mưa tầm tã suốt đêm để xếp hàng mua đơn dự thi vào lớp 1.
>Đạp đổ cổng trường, xô đẩy xin học lớp 1Vạ vật thâu đêm giành suất học mầm non

Theo kế hoạch, 7h sáng 12/5, PTCS Thực nghiệm ở phố Liễu Giai, quận Ba Đình, sẽ bán hồ sơ dự thi vào lớp 1. Số đơn bán ra là 200, chỉ tiêu năm 2012 là 140. Ngay trước cổng, ban giám hiệu dán thông báo, nhấn mạnh “không chấp nhận danh sách xếp hàng từ trước”. Ai cũng đọc được nội dung trên, song do sốt ruột, ngồi nhà sợ mất suất, con không có chỗ học, nên phụ huynh cứ xếp hàng cho yên tâm.
23h, mưa bắt đầu nặng hạt, sấm chớp liên hồi, hàng chục phụ huynh vẫn kiên nhẫn xếp hàng đợi mua đơn. Có người chép miệng: “Nếu cả đêm mưa thế này thì khổ quá, đúng là ngang với đi đày”. Một người khác phụ họa: "Cho con đi học lớp 1 mà còn khó hơn học tiến sĩ”. Ngay lập tức một người đàn ông trấn an: “Mưa thì đã có áo mưa, ngồi đây khổ một, không cho con vào được thì còn khổ mười”.
Một số phụ huynh cẩn thận mang ghế từ nhà đi lấy chỗ ngồi, những người khác trải túi nylon ngồi tạm. Nhiều bà mẹ đeo khẩu trang, mặc áo dài tay, cầm ô để chống chọi với hơi lạnh ban đêm và cơn mưa. Các ông bố thì xúm lại bên những lon bia, vừa uống vừa bàn chuyện rôm rả. Một vài người mở điện thoại, chơi trò chơi để giết thời gian.
Từ 22h ngày 11/5 phụ huynh đã dầm mưa xếp hàng trước cổng trường để mua đơn vào lớp 1. Ảnh: Hoàng Hà.
“Alo, ở đây đang mưa, nhưng không sao, mẹ nó ở nhà chuẩn bị giấy tờ đi, sổ hộ khẩu ở trong tủ, sáng mai Quân sẽ qua lấy sớm”. Kết thúc cuộc điện thoại với vợ, anh Bùi Quang Tiến (Văn Chương, Đống Đa) cho biết, quyết tâm có được suất hồ sơ cho con thi vào Tiểu học thực nghiệm, gia đình anh đã huy động từ người thân đến bạn bè đi xếp hàng ở cổng trường từ khoảng 21h.
“Ở đây có tôi và hai người anh em xếp hàng, vợ ở nhà lo giấy tờ, một đứa em làm chân chạy lăng xăng. Chúng tôi quyết mua được một bộ hồ sơ cho con thi vào đây”, anh Tiến nói và cho biết, bản thân chỉ học hết lớp 8 rồi đi làm đủ nghề. Anh luôn mong con học thành tài để bố mẹ nở mày nở mặt. Biết trường Thực nghiệm của Bộ GD&ĐT có phương pháp giảng dạy tốt nên anh muốn con học tại đây.
23h30, thấy số người xếp hàng ngày càng đông, lên tới hàng trăm, một số đề nghị phải ghi danh sách theo thứ tự để đảm bảo công bằng. “Trường có quy định của trường, chúng ta có nguyên tắc của chúng ta”, một người đàn ông lên tiếng. Đa số phụ huynh có mặt đồng tình, danh sách được lập ghi tên các cháu, bắt đầu từ người đến xếp hàng đầu tiên.
Mặc chiếc áo mưa giấy, tay cầm tập giấy tờ được gói ghém trong vài lớp túi nylon, ông Đào Tạo (ở phố Đào Tấn) cho biết, 50 năm trước ông đi thi đại học cũng không cảm thấy lo lắng, hồi hộp như lúc này. Có ba người con đều từng học Thực nghiệm, ông muốn cháu mình tiếp tục được giáo dục ở đây nên đã thăm dò thông tin vào lớp 1 trước cả tháng.
"Chiều nay chơi cầu lông ở sân trường, bảo vệ bảo không cần xếp hàng vô ích, nhưng không yên tâm nên thi thoảng tôi lại ra cổng trường xem thử, thấy người ta xếp hàng, mình cũng ra cho đỡ lo", ông Tạo nói.
Để hỗ trợ lẫn nhau, gia đình ông có hai người túc trực ở cổng. Thấy người ta ghi danh sách, ông cũng chen vào đọc tên cháu dù "chẳng hy vọng là nó có tác dụng". 70 tuổi, mái tóc đã bạc nhưng ông Tạo tâm sự, vì tương lai của cháu nên khổ cực chút vẫn cảm thấy vui.
"Bố mẹ cháu đã tính đến phương án hai, tìm một trường gần nhà ở khu Trung Yên cho cháu học. Vì mua được đơn rồi còn phải qua khâu thi tuyển nên chúng tôi cũng xem đây là cơ hội để cháu được trải nghiệm và kiểm tra xem cháu có thông minh không", ông Tạo cho hay.
Tay cầm điện thoại quay lại cảnh vợ đang quấn chăn, lụp xụp ngồi dưới đất cầm ô che và khung cảnh mọi người xung quanh, anh Lê Văn Đạt (phố Đội Cấn) giải thích ghi lại những hình ảnh này để khi con lớn cho xem. Cũng như những phụ huynh khác, vợ chồng anh thấp thỏm trước cổng trường cả tuần nay để tìm hiểu thông tin.
"Chiều nay vợ tôi chuẩn bị mọi thứ cần thiết để chiến đấu suốt đêm ở cổng trường. Nào chăn, áo mưa, ô, thức ăn, nước uống, đề phòng mọi trường hợp có thể xảy ra", anh Đạt nói. Có con lớn đang học lớp 6 tại trường, anh Đạt cho hay rất tâm đắc với phương pháp dạy ở đây. Con anh rất chủ động trong mọi việc và thể hiện cá tính độc lập. Vì vậy, Tiểu học Thực nghiệm là lựa chọn đầu tiên cho đứa thứ hai.
6h sáng 12/5, khi bảo vệ mở cổng, phụ huynh xô đổ cổng để chạy vào nhanh hơn. Ảnh:Hoàng Hà.
Nhà ở quận Thanh Xuân cách trường hàng chục kilomet nhưng chị Lê Minh Nguyệt và chị gái cũng muốn con được học tại trường. Từ 22h, 4 người trong nhà đã đến xếp hàng mua đơn cho hai cháu. "Nuôi con vất vả, giờ chỉ đứng dưới mưa một đêm thì bõ bèn gì", chị Nguyệt cười tươi.
Càng về sáng, những người đến xếp hàng mua đơn càng đông. Phụ huynh có mặt từ đêm hôm trước đã thấm mệt nhưng vẫn cố gắng "giữ vững vị trí" gần cổng sắt. Cả đoạn đường Liễu Giai trước cổng trường chật kín. May mắn là sáng thứ bảy nên không xảy ra tình trạng tắc đường.
Đúng 6h sáng 12/5, bảo vệ mở cửa trường. Cánh cổng sắt chưa kịp mở hết người dân đã chen lấn chạy vào, xô đổ cả cổng. 4-5 công an đứng nhìn bất lực. Thoát được "cửa ải" đầu tiên là cổng trường, ai cũng vắt chân lên chạy. Việc xếp hàng đêm hôm trước và tờ danh sách ghi tên các cháu lúc này không còn tác dụng. Mạnh ai nấy chạy đến cửa ải tiếp theo là tấm cửa kính để nhận tích kê vào phòng mua hồ sơ.
Đang chen lấn để tìm chỗ gần khu vực trung tâm, hàng trăm con người tiu nghỉu khi ban giám hiệu thông báo: "Dừng phát hồ sơ và chuyển sang ngày khác vì phụ huynh xô đẩy nhau khiến nhà trường không thể kiểm soát".
Ông Nguyễn Văn Tài (Cầu Giấy) bực bội nói: "Nếu tôi biết phải khổ sở, tranh giành nhau thế này thì tôi không bao giờ đi xếp hàng từ đêm hôm trước. Có đứa con thứ hai tôi sẽ tìm trường nào đó vào học đơn giản hơn".
7h30 sáng nay, phụ huynh đã về gần hết. Cổng trường Thực nghiệm còn lại ngổn ngang rác là lon bia, vỏ đồ ăn, áo mưa và dép do người ta xô nhau chạy bỏ lại.
Hoàng Thùy
===================================================================

Sau một đêm dầm mưa xếp hàng, sáng 12/5 hàng ngàn phụ huynh ở Hà Nội, thủ đô của Thiên Đường XHCN Việt nam đã đạp đổ cổng sắt ùa vào trong sân trường PTCS Thực nghiệm (Hà Nội) để tranh suất mua hồ sơ cho con em họ thi vào lớp 1. Trường Thực nghiệm là nơi nhiều nhà khoa học tên tuổi từng học, trong đó có GS Ngô Bảo Châu. 


Xếp hàng thâu đêm mua đơn vào lớp 1

*Clip: Thức trắng đêm, đạp đổ cổng xin học cho con
21h đêm 11/5, rất đông phụ huynh xếp hàng dầm mưa trước cổng trường PTCS Thực nghiệm (Ba Đình) chờ đến 6h sáng hôm sau được vào mua hồ sơ xin học lớp 1 cho con. Khoảng 22h30, trời bắt đầu đổ mưa nhưng nhiều người vẫn quyết tâm mặc áo mưa, che ô ngồi chờ trước cổng.
Một số phụ huynh cho hay, do người nhà có con từng học trường này cho biết, trường học rất tốt nhưng học phí lại "bình dân". Nhiều nhà khoa học tên tuổi từng học ở đây, trong đó có GS Ngô Bảo Châu.
5h sáng 12/5, lượng người chen lấn xếp hàng lên đến hàng nghìn.
Sốt ruột chờ đợi, nhiều người định trèo vào trong. Một số phụ huynh đã ném ghế và vật dụng khác vào bên trong cổng trường.
6h, nhân viên bảo vệ mở cửa, nhiều người sốt ruột muốn chạy vào trong đứng hàng đầu nên đã xô đổ cửa sắt.

Nhiều người nhảy lên cánh cổng sắt vừa bị đổ để xông vào. Một phụ nữ bị tụt chân xuống khe cửa.
PTCS Thực nghiệm đã lập sẵn hàng rào bên trong trường để phát tích kê. Bảo vệ bắc loa kêu gọi mọi người không chen lấn xô đẩy nhưng bất thành.
Người xếp hàng phía sau đục hàng rào bằng cây để vòng lên chặn đầu.
Bị bảo vệ doạ không phát tích kê mua hồ sơ, những người này đành quay lại chui qua hàng rào len vào giữa.
Không ai chịu nhường ai, người xếp hàng phía trước phát cáu vì bị đẩy từ sau lưng. Một phụ nữ bị chen lấn đứng lọt thỏm trong đám đông.
Lãnh đạo trường không bằng lòng với sự mất trật tự của hàng trăm phụ huynh nên đã bắc loa thông báo huỷ buổi bán hồ sơ.
Nhiều người chỉ còn biết đứng ngao ngán, thẫn thờ tiếc nuối và chờ buổi bán hồ sơ sắp tới.

3/3/13

Những phút “ngoài chồng ngoài vợ” tại nhà trọ


"Khách quen thì cần chi giấy tờ. Người ta đã đi “ăn vụng” rồi còn hoạnh hoẹ, như vậy chắc chết đói," cô nhân viên lễ tân nhăn nhó bảo.

Nhắc đến khách sạn mini, nhà nghỉ, nhà trọ giờ đây người ta thường nghĩ đến các tệ nạn như: ma tuý, mại dâm, cờ bạc... Hơn thế nữa, là “đại dịch” ngoại tình và quan hệ tình dục trước hôn nhân của giới trẻ. Có khá đông người, từ ông già đã có cháu, phụ nữ đã có sui... đến nhà trọ để tận hưởng những phút “ngoài vợ ngoài chồng”.

Hơn 11 giờ, khi mọi người chuẩn bị nghỉ trưa, tôi rời cơ quan lên đường lang thang một số tuyến đường nắm thêm tình hình khách thuê trọ để được “hạnh phúc” với người không phải là chồng, vợ của nhau. Đang lang thang trên đường Nguyễn Tất Thành (TP Đà Nẵng) thì bắt gặp người đàn ông ăn mặc khá sang trọng điều khiển chiếc xe tay ga đắt tiền tấp vào một khách sạn mini. Có những dấu hiệu cho thấy người đàn ông này đang hẹn hò với tình nhân, tôi cũng cho xe vào khách sạn. Người đàn ông chưa kịp dừng xe thì có một phụ nữ khoảng ngoài 30 tuổi chạy xe vào nở nụ cười tươi như hoa. Không nói lời nào, họ dìu nhau vào nơi lễ tân để nhận phòng. Dường như đã quá quen nên cô lễ tân chỉ hỏi đúng một câu: “Phòng cũ và thời gian nghỉ trưa cũng như mọi khi không anh chị?”. Người đàn ông gật đầu rồi lấy chìa khoá cùng người phụ nữ bước nhanh lên cầu thang. Sau khi đã xong nhiệm vụ với hai vị khách quen, cô lễ tân quay sang hỏi: “Anh thuê phòng?”. “Ừ, nghỉ trưa”. Thấy tôi đi một mình, cô lễ tân nhìn như dò hỏi rồi chẳng ai khảo, cô buột miệng:
- Làm ở đây gần 2 năm, lần đầu tiên thấy chỉ duy nhất một người đến thuê phòng nghỉ trưa, lạ.
- Vậy theo em thì nghỉ trưa phải mấy người mới không lạ?
Mấy ai đến đây với thời gian ngắn ngủi như thế là để nghỉ, đa phần đến đây để “tâm sự” ngoài luồng… Nói tóm lại, những người vào nhà nghỉ giờ trưa không phải là tình nhân thì cũng là quý ông “ăn chả” gặp quý bà “ăn nem”. Anh thấy không, cặp vừa mới lên là khách ruột ở đây đó. Cứ mỗi tuần đều đặn 2 buổi trưa họ vào đây để “tâm sự”. Nghe nói cả hai đều đã có gia đình và có nhà cao cửa rộng bên quận Hải Châu và Sơn Trà rồi…

Cuộc nói chuyện giữa tôi và cô lễ tân bị đứt quãng khi có sự xuất hiện của một bà sồn sồn cùng với một thanh niên mặt non choẹt, trông như hai mẹ con. Cũng như hai vị khách trước, “hai mẹ con” nhanh chóng nhận chìa khoá, cười ý nhị với cô lễ tân rồi nhanh chóng bước lên phòng. Đưa cái nhìn đầy ý vị về phía “mẹ và con” vừa khuất, cô lễ tân quay sang tôi:

Đây cũng là khách quen. “Phi công trẻ lái máy bay bà già” này cũng đều đặn tuần 3 buổi đến đây lấy phòng. Lúc thì vài giờ của buổi trưa, khi thì 2 tiếng của buổi xế chiều. Nghe đâu bà ta là giám đốc Cty TNHH gì đó, còn anh chàng là sinh viên.
- Sao em biết người ta đến đây để “tâm sự”?

- Mệt quá anh, nếu muốn nghỉ thì ở nhà chứ đến đây làm chi? Anh quan sát xem, toàn xe biển số 43 không đấy thôi. Hơn 5 năm gắn bó với nghề lễ tân tại 3 nhà nghỉ, khách sạn, em lạ gì mấy chuyện “ngoài luồng”. Mà thôi, anh có lấy phòng không? Bồ đến chưa?

- Ở đây thuê phòng đơn giản nhỉ?
- Khách quen thì cần chi giấy tờ. Người ta đã đi “ăn vụng” rồi còn hoạnh hoẹ, như vậy chắc chết đói. Không riêng gì ở đây, hầu hết khách sạn mini, nhà nghỉ, nhà trọ đều vậy.
 Đây là chứng minh thư của anh.
- Thôi, anh vào phòng 4 nhé.

Theo lời kể của một người bạn, tôi tìm gặp T., cô nàng đã từng “cặp” với người tình trong nhà nghỉ để rồi gia đình tan nát. Không thích gặp người lạ nên khi thấy tôi, T. lấy cớ bận đi đón con. Hết thuyết phục rồi tôi lại tỏ vẻ đồng cảm nên T. cũng chấp nhận tiếp chuyện. Theo T., năm 2005, sau khi tốt nghiệp trung cấp cô lên xe hoa với N. Một năm sau họ có với nhau đứa con trai đầu lòng. Cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng trẻ cứ thế trôi qua… Và, trong một lần đi chơi với nhóm bạn, T. gặp V., một người đàn ông đã có tuổi nhưng khá lịch lãm. Sau buổi gặp ngắn ngủi, hai người cũng kịp cho nhau số điện thoại. Lúc đầu là những tin nhắn thăm hỏi, dần dần là những cuộc điện thoại hẹn nhau đi uống cà-phê tâm sự. Càng tâm sự hai người càng thấy hợp nhau về nhiều thứ nên quyết định chọn nhà nghỉ để tâm tình…

Là kỹ sư xây dựng nên anh N. thường xa nhà để theo công trình. Tuy nhiên, qua vài lần về thành phố vội vã, anh đã nghe một số người bàn tán việc vợ anh “ăn nem”. Lúc đầu, anh không tin, nhưng sau những cuộc gọi vào giờ trưa không thấy vợ bắt máy nên anh sinh nghi. Để giải toả nỗi nghi ngờ, anh xin phép nghỉ một tuần để giải quyết chuyện gia đình. Dẫu được nghỉ phép nhưng sau khi trở về bên vợ con được một đêm, anh lại vội vã đi. Trưa hôm sau, anh mượn xe của người bạn đến nơi vợ làm. Hơn 11 giờ 30, anh thấy vợ chạy xe từ trong Cty ra nên bám theo. Quả không sai, 5 phút sau vợ anh đã tấp vào một nhà nghỉ trong con hẻm nhỏ... Anh theo vào và đã tận mắt chứng kiến cảnh vợ anh đang “tâm sự” với người đàn ông khác… Và sau đó, dù chị T. xin chồng tha thứ, hứa sẽ sửa lỗi lầm nhưng anh N. đã không chấp nhận. T. tâm sự: “Chỉ vì những giây phút không làm chủ được bản thân mà giờ đây gia đình tan nát, đứa con trai bé bỏng không còn được cha chăm sóc. Một mình nuôi con nên trăm cái khổ dồn vào… Nếu biết kiềm chế trước những đòi hỏi tầm thường thì có lẽ giờ đây gia đình mình đang hạnh phúc…”.

Dư luận và người dân Đà Nẵng đã từng xôn xao về chuyện người đàn ông vì ham “của lạ” mà bỗng chốc từ một người bị hại lại trở thành... bị cáo. Bi kịch hơn ở chỗ, người đàn ông này lại rơi vào trường hợp phạm tội mà anh ta không hề ngờ tới, đó là tội “Giao cấu với trẻ em”. Vốn là hai người trú cùng một phường nhưng anh Lê Công V. (Q. Sơn Trà) cũng chỉ biết Tr. qua những lần chát chít trên mạng. V. “kết” Tr. bởi sự từng trải, quyến rũ và chịu chơi nên đã cùng Tr. “tình một đêm” ngay sau lần nói chuyện đầu tiên. Trước khi đến một nhà nghỉ tại P. Mỹ An, Q. Ngũ Hành Sơn.

Sau khi được người đẹp chiều chuộng hết sức nhiệt tình, V. đánh một giấc cho đến sáng mà không biết mình đã rơi vào bẫy. Mặt trời vừa ló ở đầu đông, V. tỉnh giấc thì không thấy người đẹp đâu. Kiểm tra lại tư trang, anh phát hoảng vì chiếc điện thoại cũng “biến” đâu mất, lần tìm chìa khoá chiếc xe Attila thì cũng chẳng còn, quay lại nhìn thì chỉ còn chiếc ví rỗng ruột nằm trơ trọi, số tiền 500 ngàn đồng cũng bốc hơi. Nghĩ chuyện chẳng hay ho gì, cũng định “ngậm bồ hòn làm ngọt”, nhưng biết nói thế nào với gia đình về chiếc Attila mới mua nên V. quyết định trình báo CA. Đã mất của và đang còn tức anh ách thì V. lại điếng người hơn khi được Cơ quan CSĐT CAQ Ngũ Hành Sơn cho biết: cô gái đã qua đêm với anh đang trong độ tuổi vị thành niên. Vậy là anh đã “giao cấu với trẻ em”!

Tôi đã từng đắn đo, những nhà trọ bình dân, nhà nghỉ nằm hun hút trong các con hẻm thì khách vãng lai nào biết mà tìm đến? Người ta kinh doanh thế nào? Bây giờ thì câu trả lời đã có: đó là điểm hẹn lý tưởng cho những phút “ngoài chồng ngoài vợ”.